Thứ Năm, 25 tháng 9, 2025

Thơ 5 Chữ Chùm 38

 

Tâm Hồn Em An Lạc

Tri ân Trần Thu Hà ngâm thơ

 

Tâm hồn em an lạc

Còn thú gì vui hơn

Nghe sóng vỗ chập chờn

Biển hoàng hôn hết giận

 

Thần linh mừng tinh tấn

Đáy nước tình lả lơi

Sóng sánh Hằng Nga cười

Cho hồn anh tĩnh tại

 

Sưởi cõi lòng tê tái

Nơi phương trời xa xôi

Hết đứng rồi lại ngồi

Cánh chim sầu cố quận

 

Mang bóng hình vương vấn

Cánh đồng làng mây bay

Trải bao nỗi đắng cay

Chưa hết mùa mưa nắng

 

Thời gian dài đằng đẵng

Thương nhớ vọng hoài âm

Réo rắt cung đàn trầm

Giọng ca ngâm cao vút

 

Gió đông buồn hun hút

Bông tuyết thôi tả tơi

Ngậm ngùi nước mắt rơi

Thơ cảm ơn em gái !

 

11.12.2016 Lu Hà

 

 

 

Nước Mắt Đoạn Trường

cảm hứng với Lý Lắc

 

Lý cô nương xinh tươi

Xao xuyến nụ hoa cười

Bâng khuâng bờ môi thắm

Thương nhớ quá ai ơi!

 

Qúa khứ buồn chơi vơi !

Mùa xuân sau gặp lại

Vừa nhà cây đơm trái

Vú sữa mềm thơm tho

 

Bát ngát sải chân cò

Cánh đồng hoa sõng sượt

Chim thiên nga lướt mướt

Cái bướm hồng bơ vơ

 

Duyên thiên nào có ngờ

Xui khiến lòng thi sĩ

Nôn nao thầm thủ thỉ

Thao thức hồn chiêm bao

 

Nâng niu vạt áo bào

Thế kỷ sầu ly tao

Chàng đi thiếp ở lại

Vỗ gối lệ tuôn trào

 

Nền cộng hòa lao xao

Nón bài thơ hoa lệ

Ước mơ tìm thể chế

Nước mắt đoạn trường rơi!

 

25.11.2016 Lu Hà

 

 

 

Chào Ngài Obama!

 

Chào ngài Obama!

Đất nước này tuy gìa

Oằn lưng gánh chủ nghĩa

Vẫn chưa chịu ra rìa

 

Lê la gần thế kỷ

Kiên định Mác Lê Nin

Quen thắt lưng buộc bụng

Chai lỳ giữ nềm tin

 

Tự do chẳng dám xin

Thứ đồ sa sỉ phẩm

Nhân quyền hàng quốc cấm

Thế lực ngoại bang nhiều

 

Này ngài chớ phiêu liêu

Uống mấy thang thuốc liều

Kiêm thêm nghề lái súng

Trung cộng cũng lắm chiêu

 

Mất cả chì lẫn chài

Bao giờ thu lại vốn

Không kéo thì khốn đốn

Ngày giãy chết đến nơi ?

 

Ma qủy cũng dám chơi

Ra ngài to gan thật

Chu du con lật đật

Bao giờ thì nghỉ ngơi?

 

Nuôi ong trong tay áo

Đại hán loài cú cáo

Ve vãn với Việt Nam

Ba voi bát nước xáo

 

Nghêu ngao trò chính trị

Thả tù nhân lương tâm

Độc tài vẫn toàn trị

Khổ đau lỗ trí thâm

 

Đi đêm bằng tàu ngầm

Tư bản chẳng mệt mỏi

Đàn cá bơi ngắc ngoải

Môi trường đang ô nhiễm

 

Formosa lấp liếm

Xin ngài lưu ý cho

Đừng gỉa bộ làm ngơ

Ngoại giao vì quyền lợi

 

Dân tộc tôi ngộ lắm

Bốn ngàn năm lẫm chẫm

Hình như đang chết dần

Còi cọc không chịu lớn

 

Xin đừng vui qúa chớn

Cảnh giác vẫn là hơn

Không cần phải bôi trơn

Kẻo thức ăn ngộ độc

 

Dân chủ lên men mốc

Đói nghèo thật thảm khốc

Vô cảm mackeno

Của trời tranh nhau bốc.

 

22.5.2016 Lu Hà

 

 

 

Một Giấc Nam Kha

Cảm hứng với Hoàng Ngọc Lan: Thiếu Nữ Hoa Ngọc Lan

 

Nàng là hoa ngọc lan

Cánh bướm hồng mê man

Nắng lưng trời thơm ngát

Cho tình tôi bao la

 

Năm mới tình hoan ca

Tóc xõa như Hằng Nga

Mây lụa mờ thấp thoáng

Gió phe phẩy tháp ngà

 

Đêm nay mộng Nam Kha

Chan chứa giải Ngân Hà

Mơ được làm phò mã

Lòng công chúa thiết tha

 

Bình minh nghe tiếng gà

Gốc cây hòe vào ra

Xôn xao đàn kiến lửa

Nóng bỏng khắp làn da

 

Vẳng nghe nhạc tấu ca

Xao xuyến hồn bay xa

Hỏi Lan còn nhớ Điệp

Nghẹn ngào lệ tuôn ra

 

Áo nâu sồng kinh kệ

Sân chùa rung cành kế

Chim cúc cu gọi xuân

Lan đừng quên tôi nhé…!

 

6.1.2017 Lu Hà

 

 

 

Tình Thơ Qua Mất Rồi

tri ân Trần Thu Hà ngâm thơ

 

Kiểu gì anh cũng bắt

Theo nhịp thở lời ca

Quảng Hàn chị Hằng Nga

Xao xuyến nghe em hát

 

Tâm hồn anh khoáng đạt

Rộng mở tấm chân thành

Cánh én bầu trời xanh

Tìm xuân chân trời lạ

 

Chiều hoàng hôn ẻo lả

Thơ thẩn dạo gót sen

Trái tim người thục nữ

Xào xạc lá vàng bay

 

Mùa đông nào ai hay

Lã chã hạt mưa bay

Hồ ao buồn lá rụng

Rạng liễu giọt sầu cay

 

Ngổn ngang ngọn cỏ may

Bếp lửa lòng lắt lay

Củi rơm nhen nhóm khói

Em ngóng đợi chiều nay

 

Chuyến tàu đêm vội thay

Hành khách đành bỏ lỡ

Bến đò thuyền chẳng có

Tình thơ qua mất rồi…!

 

11.12.2016 Lu Hà

 

 

 

Hai Bông Hoa Đào Nở

viết tặng Tâm Huynh và Trang Lê

 

Tâm Huynh tớ cũng mê

Như dáng hình Trang Lê

Long lanh hai giọt nước

Chị em trọn lời thề

 

A là la lá la!

Con gái Việt Nam ta

Hoa thơm đàn bướm đậu

Trong đó có Lu Hà

 

Thơ hay cô Tâm khen

Vành môi cong thổi kèn

Ngọn lửa lòng chan chứa

Lạc lối bến thuyền quyên

 

Thuyền tình trăng đầy ắp

Này anh lái đò ơi!

Chở hai nàng thiếu nữ

Cái khuân vàng lả lơi

 

Tâm hồn thơ dâng cao

Thiên thai chốn mộng đào

Dìu nhau lên đỉnh giáp

Nghe gió thở phì phào

 

Chàng làm thơ thiếp đọc

Ái tình như cơn lốc

Gió cuốn hạt mưa sa

Thơm tho mùi bún ốc

 

Sợi tơ duyên mềm mại

Chờ đợi kiếp nào đây

Thỏa nỗi niềm khao khát

Chén luân hồi ứa đầy...

 

Năm nay hoa đào nở

Trọn đủ cả hai bông

Vương vấn hồn Thôi Hộ

Mê man cõi tiên bồng...!

 

2.9.2016 Lu Hà

 

 

 

Tiếng Việt Khóc Cười

 

Bấy lâu tôi thầm nhủ

Tiếng mẹ đẻ thân yêu

Suốt từ sáng tới chiều

Mong ai mà nhớ thế…?

 

Tôi quen giọng nhỏ nhẹ

Mảnh mai vòng lưng eo

Đêm trăng sáng nằm khoèo

Cho anh thơm tí nhé…!

 

Bỗng cái oanh thỏ thẻ

Gớm cái ông tướng này

Cứ táy máy chân tay

Làm sao mà chịu nổi…

 

Bờ môi xinh nóng hổi

Mê man tôi đọc thơ

Suối róc rách lờ đờ

Con cá trê ngọ nguậy…

 

Hàng liễu xanh run rẩy

Vũ điệu hồn lên mây

Thoảng qua mấy canh chầy

Gió lùa qua khe cửa…

 

Trắc bằng vần xong chửa

Văng vẳng khúc ca ngâm

Tiếng hạc kêu vang ầm

Qụa ăn sương vội vã…

 

Phố Khâm Thiên thong thả

Qua thăm mấy ả đào

Ghé tai em thì thào

Bài thơ này mới viết…

 

Véo von tình da diết

Luyến láy đoạn sầu miên

Mộng đẹp gái thuyền quyên

Càng nghe càng trong trẻo

Bình minh con chèo bẻo

Ríu rít sắc hỏi huyền

Nặng ngã bến đào nguyên

Ngẩn ngơ kìa Từ Thức

 

Lửa lòng thêm rạo rực

Nửa hồn say nôn nao

Tiên nữ lại ngọt ngào

Thanh âm nàng quyến rũ

 

Vành nôi xưa sữa bú

Lớn lên học làm người

Nguyễn Du giọt lệ rơi !

Tôi thương nàng Kiều Lắm… !

 

Tươi lai này gửi gắm

Nước Việt Nam bao đời

Góc biển cuối chân trời

Ba miền chung tiếng nói

 

Trái tim người đau nhói

Biển Đông sóng rì rào

Hoàng Trường Sa nghẹn ngào

Ngư phủ than lưới rách

 

Ai là kẻ đáng trách

Dửng dưng với đồng bào

Vô cảm giọt máu trào

Sóng triều dâng đỏ quạnh

 

Dựng lầu cao thành quách

Biệt thự khắp xa gần

Mà sao lắm kẻ bần

Lo toan từng bát gạo

 

Sắn ngô nào khoai cháo

Kêu khóc dưới gầm cầu

Cụ gìa bạc mái đầu

Huân chương đeo đầy ngực

 

Nghe thấy lòng rưng rức

Tiếng Việt của tôi ơi !

Tang thương bao cảnh đời

Lê la lầm ngõ chợ

 

Nhiều con sen đứa ở

Xuất khẩu đi làm thuê

Cô dâu buồn não nề

Xót xa ôm đàn hát

 

Đồng quê làng nước khát

Nha Trang xác cá trôi

Than ôi kiếp luân hồi

Chuông chùa nghe ảm đạm

 

Khói hương bay ngàn dặm

Thấu tới tận trời xanh

Loài người sao nỡ đành

Bỏ rơi dân tộc Việt ?

 

9.7.2016 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét