Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2024

Thơ 5 Chữ Chùm 10

Rừng Bạch Dương

tặng Angelika

 

Mây trời bay vẩn vơ

Nào tôi đâu có ngờ

Người mà tôi yêu dấu

Bỗng ngoảnh mặt làm ngơ

 

Một mình trên toa tàu

Chợt thấy một Tiểu Kiều

Người đâu xinh xinh lạ

Tóc bạch kim thắm màu

 

Tôi buồn tôi mơ màng

Ngắm trời xanh mênh mông

Nàng nhìn tôi chăm chú

Dáng ra chiều cảm thông

 

Tôi thấy mình tự nhiên

Ấm lòng đến làm quen

Vì mới sang nước Đức

Ngô ngọng noí chẳng nên

 

Nàng dạy tôi phát âm

Ghép chữ cho đúng vần

Tôi là học trò nhỏ

Rất ngoan và rất hiền

 

Tôi sóng đôi cùng nàng

Dong duổi khắp phố phường

Nàng đưa tôi lên tháp

Rồi thăm viện bảo tàng

 

Dừng lại cùng ăn kem

Tôi giở ví ra xem

Nàng bật cười khanh khách

Ôi! Anh chàng Việt Nam

 

Thôi để em trả cho

Nàng thương tôi còn nghèo

Nhưng lòng tôi trong trắng

Trái tim nấc nghẹn ngào

 

Liếc nhìn anh quê quê

Nhưng ngoan quá, ngoan ghê

Anh chỉ cười không nói

Mà tình em đê mê

 

Tháng sáu nắng chang chang

Bóng tôi lồng bóng nàng

Tay nắm tay cùng bước

Một ngày nên nghiã chăng?...

 

 

Nàng thương tôi bơ vơ

Mạn tàu sông En- Bơ

Tôi nhìn dòng nước chảy

Ngao ngán ai hững hờ….

 

Vui chân tôi theo nàng

Lạc vào rừng bạch dương

Mắt nàng xanh biêng biếc

Như dấu cả trời trong

 

Nàng đưa tôi về nhà

Người quen đến dèm pha

Họ cãi gì không hiểu

Mặt tôi đành trơ ra

 

Mọi chuyện sẽ qua thôi

Nếu nàng quyết thương tôi

Thì ai nào cản được

Dòng sử tình vẫn ghi

 

Lòng biển say mặn nồng

Bén như ngọn lửa hồng

Lưả rơm từ tiền kiếp

Sét ái tình ngân vang

 

Nay nàng quá xa xôi

Mây trời lạc tới nơi

Hỏi về phương xa đó

Sao chẳng nói lên lời…

 

Lu Hà

 

 

 

Muà Xuân Đã Đến

hoạ thơ Huệ Thu

 

Sáng nay vưà mở cưả

Le lói chẳng kịp che

Nắng vàng trôi dưới khe

Đàn cá đuà xuân mới

 

Con nai vàng thủng thẳng

Nó đang ngẫm nghĩ gì

Ngơ ngác rồi lại đi

Tôi làm sao giữ được

 

Tôi băn khoăn nhìn nó

Thương! Thương quá đi thôi

Khoé mắt thấy bùi ngùi

Nai đi tìm cha mẹ ?

 

Hoa đào đã nở rộ

Bầu trời mây lên cao

Tâm hồn tôi lao xao

Một muà xuân hy vọng....

 

Con chim líu lô hót

Bỗng ngưng trời sắp mưa

Tôi có mấy vần thơ

Mà vẫn chưa kịp hái

 

Tiếng chuông chuà ngân vang

Đà Lạt lòng mênh mông...

 

8.11.2009 Lu Hà

 

 

 

Người Lính Vô Danh

 

Hỡi anh người lính già

Mới chết đêm hôm qua

Đường San Jose buị bặm

Như con thú xa nhà

 

Đời như hạt mưa rơi

Bạc màu sương lạc loài

Gió đưa về bắc Mỹ

Chuông nhà thờ buồn trôi

 

Cái chết không ai hay

Dù hỏi thăm một lời

Ai nghe điều trăng trối

Vuốt mắt lạ bàn tay

 

Ôi cuộc đời thê lương

Bỏ laị phiá sau lưng

Những chiều quê mờ khói

Vợ con hằng ngóng trông

 

Anh sang đây một mình

Hoen lệ sầu năm canh

Quê hương đâu còn chỗ

Cho những người cán binh

 

Hỡi anh ngươì chiến binh

Như bao nhiêu người anh

Hận thù xưa chiến tuyến

Mang theo hết cuộc đời

 

Anh bỏ nhà ra đi

Như con thú lạc loài

Sợ săn lùng caỉ tạo

Máu xương đầy chân ai?

 

Người ta quá lo xa

Những bóng ma ngày xưa

Của một thời tranh chấp

Nên đời anh khổ đau

 

Biết cho đến bao giờ?

Lấy laị tình bao la

Bắc – Nam cùng một giải

Anh em trong một nhà

 

Cái chết không khóc than

Không một vành khăn tang

Không người đi đưa đám

Đất lạ gửi tro tàn

 

Hỡi những người đồng hương

Có ai còn xót thương

Một nén hương quyên góp

Bên nấm mồ bỏ hoang?...

 

Cảm tác theo thơ Trần Trung Đạo " Người Lính Già Vưà Chết Đêm Hôm Qua "

 

Lu Hà

 

 

 

Ngày Phật Đản

 

Tiếng gọi cuả từ bi

Vọng hai ngàn năm trước

Đường trí tuệ hôm nay

Biết ơn ngài đã bước

 

Con nguyện theo chân Phật

Ánh đạo vàng quang vinh

Đau thương đời khổ nạn

Giải thoát đường tử sinh

 

Hàng ngàn năm trôi qua

Giáo hội vẫn truyền thưà

Ngân vang thuyền bát nhã

Sóng gọi vượt bờ mê

 

Con vẫn một niềm tin

Ánh đuốc sáng trong tim

Như bao người con Phật

Lắng đọng về chân tâm

 

Không tạp niệm ưu phiền

Sân si bờ cách ngăn

Không phạm vào giới cấm

Giữ tấm lòng bình an

 

 2008 Lu Hà

 

 

 

Sống Và Chết

 

Có bao giờ nghĩ xa

Một nỗi buồn vu vơ

Rồi đây ta phải chết

Chết ở đâu bây giờ

 

Chết trong sự giàu sang

Trong thác loạn đìên cuồng

Hay ở trong traị cấm

Nơi hải đảo biên cương

 

Ai rút ngắn đời anh

Ai cắt cành cây xanh

Khi tương lai vưà hé

Mái tóc còn đang xanh

 

Họ đã nhân danh ai

Họ đại diện cho ai

Vì sao họ không muốn

Anh sống ở trên đời

 

Sao vô lý bất công

Một người dân bình thường

Mà không được quyền sống

Coi như đá cản đường

 

Muốn yên cấm tò te

Muốn sống phaỉ biết nghe

Như gà con lạc mẹ

Con cuốc ngoài buị tre

 

Anh có cha mẹ không

Và có còn ai không

Hay một đời bỏ xó

Nấm mồ ven rừng hoang

 

Anh đã được bao nhiêu

Và đã từng được yêu

Hay chưa từng nếm trải

Êm ái những buổi chiều

 

Giữa thế giới an bình

Nỗi lo cứ dập rình

U mê bầy chó sói

Đưa ai ra pháp đình

 

Anh đã can tội chi

Chưa từng làm haị ai

Không gì cả chỉ muốn

Quyền được sống làm người

 

Cuộc sống rẻ thế sao

Mạng người đáng là bao

Nghề kinh doanh xác chết

Ắt hẳn họ giàu to?

 

Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét