Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2024

Thơ 5 Chữ Chùm 4

 

Giọt Mưa Thu

Kính tặng Đức Tổng Giám Mục

 

Có một người giám mục

Như bao nhiêu người Cha

Thương đàn chiên đau khổ

Bên sông Hà hoang vu

 

Ôi! Thiên Chuá bao la

Lắng nghe trên tầng cao

Thiết tha lời cầu nguyện

Áng mây chiều bay xa…

 

Não nề trời mua thu

Trên thánh điạ Thái Hà

Đầm đià dầu ngọn cỏ

Những bàn chân xéo qua….

 

Mảnh đất cuả cha ông

Ghi lại bao tang thương

Nơi trần gian u ám

Quỷ đỏ gây hãi hùng

 

Ngọn nến từ muôn phương

Bao tấm lòng ly hương

Bắc Trung Nam hải ngoại

Xin đức Bà xót thương

 

Hà Nội trời muà thu

U ám đến bao giờ

Khi lòng người nham hiểm

Vu cáo lời đức Cha...

 

Bởi Ngài là chủ chăn

Cho mấy triệu giáo dân

Không phải là lãnh tụ

Nên Cha thành nạn nhân

 

Cắt xén lời Đức Cha

Lương tâm nào xét cho

Tấm lòng Cha trung thực

Chúng viết thành xấu xa….

 

Vì miếng đất khổ đau

Nói ra lời thiết tha

Đối thoại và đoàn kết

Anh em trong một nhà

 

Người ta không muốn nghe

Còn con cà con kê

Đất đai và hộ chiếu

Như tỏi hành mắm chê….

 

Hà Nội vào lịch sử

Tiếng cầu kinh ngân vang

Một muà thu sốt loạn

Bầy dã thú điên cuồng

 

Họ đuổi Chuá ra đi

Kế hoạch đã định rồi

Công viên và sàn nhảy

Thánh điạ rào thép gai

 

Mưa nhuộm máu thấm tràn

Quang vinh dòng phúc âm

Biết bao đời con cháu

Giữ tấm lòng sắt son

 

Luật rừng ai bày ra

Quốc Hội nào thông qua

Cho quyền lợi cuả đảng

Công lý chiều mưa thu…

 

Oán hận mãi không nguôi

Nước sông hồng chảy xuôi

Mang phù sa rác rưởi

Xây đắp xây cuộc đời…?

 

Cha đi ra nước ngoài

Nước mắt chảy cứ chảy hoài

Trên phi trường quốc tế

Tủi hờn cho giống nòi

 

Đêm Hà Nội đầy sao

Như bao nhiêu muà thu

Nghe tiếng lòng rả rích

Bốn ngàn năm thương đau…

 

Làn gió thổi tự nhiên

Choáng ngợp lũ cầm quyền

Còn dân thì khoá họng

Tàn lụi trong ươn hèn

 

Mấy thập kỷ qua rồi

Đất nước đã mở mày

Trong khối liên hợp quốc

Gạo bán hàng thứ hai…

 

Xuất nhiều thì dân đói

Có gì mà khoe khoang

Ai tự hào kiêu hãnh

Ai khổ trong vinh quang?…

 

Hơn sáu mươi năm qua

Từ cách mạng muà thu

Đời ông và đời cháu

Đếm lá vàng thương đau

 

Hà nội trời mưa rơi

Mưa tan nát lòng tôi

Mưa rơi toà khâm sứ

Mưa băm nát tình người!

 

2008 Lu Hà

 

Kẻ Cuồng Sĩ

hoạ thơ Thanh Hoàng

 

Lấy chén rượu làm vui

Cuộc đời ai có hay

Tửu nhập thì ngôn xuất

Thi sĩ thường xưa nay

 

Mềm môi cứ uống mãi

Ai chấp kẻ cuồng say

Tú Xương hay Đỗ Phủ

Chén sầu quên cuộc đời…

 

Thả hồn theo áng mây

Dong ruổi hờn sâu cay

Chôn chặt niềm u uất

Ai cùng ta giải khuây?…

 

Biết nhắn gửi tin ai?

Tránh sao khỏi đoạ đày

Nơi dương trần ghẻ lạnh

Vay trả mãi luân hồi?…

 

5.11.2009 Lu Hà

 

 

 

Sản Phẩm Chế Độ

thơ cho em Nguyễn Hào Anh

 

Như hồn ma hiện hình

Tên gọi là Hào Anh

Chiụ nhục hình tra tấn

Trần gian Hồ Chí Minh

 

Cặp thú dữ Đầm Dơi

Sinh ra mất tính người

Tham giàu sang phú quý

Máu rỏ nuôi tôm tươi

 

Hào Anh mười bốn tuổi

Tuổi trẻ còn non dại

Nào đã biết gì đâu

Mang thân tôm bại hoại

 

Đưá nào đã đánh em

Rắn độc nuốt lương tâm

Mã Ngọc Thơm quỷ cái

Huỳnh Thanh Giang chủ tôm

 

Vi vu Hồ Chí Minh

Điệu sáo thảm trời xanh

Khoá chặt tâm hồn Việt

Còn đâu cho Hào Anh….

 

10.5.2010 Lu Hà

 

 

Trừ Khử Ma Tình

 

Diễn đàn thêm hăng say

Ra thế cũng càng hay

Lời qua và tiếng lại

Chữ nghiã đuổi nhau hoài

 

Dân chủ thi đua nhau

Muôn màu hương sắc hoa

Năm châu và bốn biển

Anh em trong một nhà

 

Hỡi ơi! Anh Tuyền Linh

Thơ thẩn trời mây xanh

Tìm đâu mà chẳng thấy

Bạn bè vây xung quanh

 

Anh phóng ra bài thơ

Khói bay toả mịt mù

Cánh tay gày ma dại

Cỗi dương trần ngẩn ngơ?…

 

Người ta đọc thơ anh

Nhức nhối buồn điêu linh

Biết bao người ghê sợ

Cô hồn ma ái tình

 

Thiên hạ đang bảo nhau

Biết tìm đâu bây giờ

Ra một ông thày cúng

Xua đuổi tà yêu ma…

 

Hỡi ơi! Anh Tuyền Linh

Về đây cùng chúng sinh

Ba hồn và bảy viá

Vật chết ma ái tình…

 

16.11.2009 Lu Hà

 

 

Xin Chớ Phiền Lòng

 

Một bài thơ viết ra

Như làn gió thoảng qua

Hăng hăng mùi bọ xít

Hương cay mờ sương khuya

 

Sống trong cõi trần gian

Buổi hoàng hôn xuy tàn

Bóng đè lên xã hội

Thương cuộc đời lầm than

 

Vết seọ dài trên lưng

Hay mượn tiếng văn chương

Như lòng anh muốn nói

Bao cuộc tình thê lương

 

Đâu phải chỉ riêng anh

Con chim hận trời xanh

 

Yêu ma và rắn rết

Cắn tan giấc mộng lành

Một vần thơ xa xôi

Đeo đẳng mãi u hoài

 

Hư hư và thực thực

Biết nói làm sao đây?

Một cuộc tình xa xưa

Hay nhặt được ở đâu?

 

Trong cõi đời đen bạc

Mà viết thành ra thơ…

 

âm hồn ưa mặn mà

Những duyên dáng thiết tha

Lãng đãng vầng mây bạc

Đêm thu huyền trăng mơ

 

Ôi! Anh Nguyễn Văn Thơ

Bài thơ đã viết ra

Xầm xì và bàn tán

Khen chê làn gió qua

 

Đọc thơ mà thấy cay

Trong cay mà có say

Bồ hòn sao mà đắng

 

hế gian thường xưa nay

 

16.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét