Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2024

Thơ 5 Chữ Chùm 7

 

 

Làn Gió Xa Hương

hoạ theo tâm tình Huệ Thu: Cơn Gió Nhẹ

 

Phơn phớt má bồ quân

Hiu hiu gợi nỗi buồn

Gió heo may lất phất

Mái tóc buồn lăn tăn...

 

Man mát nhẹ vi vu

Tâm hồn tôi vẩn vơ

Những ngày qua đã mất

Tổ Quốc bao thương đau

 

Trận gió tháng tư đen

Tiếng kêu gào khóc than

Quê hương tôi hoảng loạn

Mất tự do nhân quyền

 

Vượt biển đời tha hương

Cuồng phong giưã đại dương

Gió đưa về Bắc Mỹ

Thoát đoạ đầy thê lương

 

Tôi thức dậy hôm nay

Nghe chim hót gọi người

Gió muà thu đã tới

Mang nỗi niềm xa xôi

 

16.5.2010 Lu Hà

 

 

 

Muà Thu Hoa Cúc Nở

hoạ thơ Huệ Thu

 

Phượng tàn cúc lại nở

Mong ngóng đợi ai về

Màu đỏ rơi hè phố

Cháy lòng ta nhớ quê

 

Ba thập kỷ trôi qua

Nước nhà tan khói mơ

Còn đâu là viễn cảnh

Mộng đẹp hồn xa xưa

 

Bông vàng hương ngát lối

Đắm đuối đời yêu thương

Ngào ngạt tình hương gió

Đàn ong lạc nẻo đường

 

Khẽ cúi mình nâng niu

Bâng khuâng hồn vẩn vơ

Nuốt vào bao tủi hận

Sóng gió đến bao giờ?

 

Đoá mộng vàng chớm nở

Thương hồn người viễn du

Mẹ già bên ngưõng cưả

Thu Huệ thêm muà thu...

 

18.7.2009 Lu Hà

 

 

 

Nhớ Em

 

Anh vẫn nhớ đến em

Giấc ngủ cứ chập chờn

Bóng hình em nhè nhẹ

Dưới hàng hiên chưá chan

 

Anh bàng hoàng ngơ ngác

Thổn thức niềm miên man

Bâng khuâng về cố quận

Một chiều thu hoàng hôn

 

Em đã đến bên anh

Bóng dáng hiền thanh thanh

Anh đem lòng yêu mến

Vết thương buồn đưa chân

 

Anh tức tưởi ra đi

Lòng tê tái ngậm ngùi

Hiểu lầm hay trách cứ

Vô tình hay miả mai?....

 

Có thể là ngây thơ

Ngỡ ngàng cơn gió thu

Em chưa từng nếm trải

Con thuyền đời vi vô

 

Anh sững sờ thơ thẩn

Em hỏi mẹ làm sao?

Khi lòng em không muốn

Cuộc tình hay trăng hoa?....

 

Chị em cũng xót xa

Anh chẳng biết làm sao

Chân thành cho em hiểu

Thương cuộc đời bơ vơ....

 

29.1. 2009 Lu Hà

 

 

 

Nợ Trần Ai

 

Trong cái đầu bốc lửa

Ngùn ngụt những lời thơ

Trào ra từ cân não

Gào lên tình bao la

 

Tình yêu trốn ở đâu

Vướng trời mây phương xa

Mang nợ nần số kiếp

Bao giờ trả lại ta?

 

Trong cõi thường hư vô

Tình yêu là mộng mơ

Sáng tối qua cửa sổ

Ánh bình minh hôm qua

 

Vì anh tìm gặp em

Trong ngàn triệu con tim

Như vạn lần giọt nước

Hoá thành mây im lìm

 

Chờ nhau bên sông hà

Như vào cõi tiên sa

Bóng em ngồi dệt vải

Ngưu Lang chàng ngẩn ngơ

 

Chức Nữ còn giận hờn

Buổi chiều xa u buồn

Chàng đi và đi mãi

Mưa ngâu sầm sập tuôn

 

Sao cuộc đời bi thương

Kiện ông trời bất công

Không thuơng người thục nữ

Gây bao nỗi đoạn trường

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Vô Duyên Bất Kiến

 

Ngộ nhận bảo là yêu

Mà đâu phải tình yêu

Vô duyên còn vương vấn

Cho cõi đời khổ đau

 

Câu chuyện thành bi ai

Nhắc lại để làm chi

Chôn vùi trong dĩ vãng

Hỏi lòng sao thảng thơi?

 

Lạnh lùng chẳng biết đau

Giận hờn chi gió mưa

Cơn mưa thành màu nhiệm

Sét đánh chẳng lià nhau

 

Còn chiều mưa cuả tôi

Mang nỗi niềm xa xôi

Cách xa vài thập kỷ

Khi nàng đứng bên tôi

 

Mấy chục năm trôi qua

Còn đâu xanh mái đầu

Ai buộc ta phải nhớ

Bóng hoàng hôn lu mờ

 

Chẳng thấy giận thấy thương

Dửng dưng cõi vô thường

Ra đi không ngoảnh lại

Yêu đâu mà vấn vương

 

Nàng đã có người yêu

Ăn ở với người ta

Tháng năm dài săn đuổi

Khát khao tình trăng mơ…

 

23.11.2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét